CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

19 12 2025

in trang

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc, có những con người đã lặng lẽ hiến dâng cả tuổi xuân, máu xương và hạnh phúc riêng tư cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ông Ngô Xuân Miêu là một trong những con người tiêu biểu ấy.

 

Ông Ngô Xuân Miêu sinh ngày 17/05/1945, tại xóm 6, thôn Triều Dương, xã Nam Thanh Miện, thành phố Hải Phòng. Năm 1970, khi vừa lập gia đình, người vợ trẻ đang mang thai đứa con đầu lòng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông đã gác lại hạnh phúc riêng, khoác ba lô lên đường nhập ngũ với tinh thần của một thanh niên sẵn sàng dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước.

Ông được điều động vào Quân khu 9, chiến đấu tại chiến trường miền Tây Nam Bộ – nơi sông nước chằng chịt, rừng tràm rậm rạp và những trận đánh vô cùng ác liệt. Cùng đợt nhập ngũ với ông, toàn xã Chi Lăng Nam cũ ( nay thuộc xã Nam Thanh Miện ) có khoảng 10-12 đồng chí lên đường chiến đấu.

Cuộc chiến nơi đây diễn ra trong thầm lặng nhưng vô cùng gian khổ. Ngày cũng như đêm, các chiến sĩ phải ngâm mình dưới nước, tuyệt đối không được cử động để tránh sự phát hiện của quân địch. Trên đầu là tiếng máy bay địch gầm rú, dưới chân là bùn lầy, nước lợ và muỗi vắt rừng tràm. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Trong một trận chiến ác liệt tại khu vực Bảy Núi (hang Bà Bảy – núi Tà Sóc, tỉnh An Giang), khi ông đang cầm lựu đạn tấn công quân địch thì bị địch phản công. Trận bom, đạn dữ dội đã khiến ông mất đi cánh tay trái, để lại trên cơ thể người lính ấy vết thương không bao giờ lành – dấu tích thiêng liêng của lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.

Ông kể lại: “Bộ đội ta chiến đấu ngày đêm rất quyết liệt. Ban đêm liên tục đột kích đánh địch ở các chốt đầu núi. Không có đêm nào là không nổ súng. Nhiều đồng chí bị thương, hy sinh, lực lượng phải thay đổi liên tục.”

Suốt 5 năm chiến đấu, ông cùng đồng đội gần như không có ngày nghỉ, liên tục đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy.

Trong muôn vàn gian khổ, vẫn có những kỷ niệm hào hùng không thể nào quên. Đó là những trận đánh thắng liên tiếp, là khoảnh khắc hủy diệt xe tăng địch bằng súng B40, B41, là niềm tin sắt son vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng.

Một trong những tình huống nguy hiểm mà ông cùng đồng đội vượt qua là khi bơi qua sông Vĩnh Tế, từ Campuchia trở về khu vực Bảy Núi (An Giang). Dòng sông rộng, nước chảy xiết, trong khi nhiều chiến sĩ không biết bơi. Ông đã động viên và hướng dẫn anh em bám vào ba lô của đồng đội đi trước, nương tựa vào nhau để vượt qua dòng nước dữ, thể hiện sâu sắc tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh.

Cuộc sống sinh hoạt của các chiến sĩ hoàn toàn gắn liền với rừng núi và sông nước, bữa ăn phụ thuộc phần lớn vào sự đùm bọc, tiếp tế của nhân dân An Giang – minh chứng sinh động cho tình quân dân keo sơn, gắn bó máu thịt.

Hòa bình lập lại, ông Ngô Xuân Miêu trở về với đời thường, mang trên mình thương tật của chiến tranh – thương binh loại I, nhưng phẩm chất người lính Cụ Hồ vẫn luôn vẹn nguyên: kiên trung, giản dị và giàu lòng yêu nước.

Thông điệp ông gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay thật mộc mạc mà sâu sắc: “Hãy biết trân trọng những gì cha ông đã xây dựng và để lại. Có được hòa bình hôm nay là sự đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ.”

Câu chuyện về người lính Ngô Xuân Miêu không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa, mà còn là bài học sống động về lý tưởng, trách nhiệm và lòng biết ơn, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay sống xứng đáng hơn với sự hy sinh cao cả của cha anh đi trước.

Sau đây là một số hình ảnh của Liên đội trường Tiểu học Chi Lăng Bắc khi đến thăm hỏi và đón nghe những ký ức của ông:

 

Liên đội trường TH Chi Lăng Bắc xã Nam Thanh Miện

Thong ke